Nói với người cộng sản 24.01.2016

Sau đây, mời quý thính giả theo dõi chuyên mục "Nói với người cộng sản". Đây là diễn dàn để trình bày với các đảng viên đảng CSVN, đặc biệt những người đang phục vụ trong guồng máy công an và bộ đội của chế độ hiện hành. "Nói với người cộng sản" do Tiến Văn biên soạn, qua sự trình bày của Hải Nguyên.

Ngọc Hân công chúa

Kính thưa quý thính giả, Triều đình Tây Sơn ngắn ngủi nhưng lắm oai hùng và bi thương, trong đó phải kể đến mối tình của người anh hùng áo vải và một nàng công chúa. Nàng công chúa này trở thành một vị hoàng hậu nổi tiếng trong lịch sử về tài sắc vẹn toàn. Trong tiết mục "Danh nhân nước Việt", chúng tôi xin gửi đến quý thính giả bài "Ngọc Hân công chúa" của Việt Thái qua giọng đọc của Tam Thanh để chấm dứt chương trình tối hôm nay.

NỖI NHỤC CỦA DÂN TỘC VIỆT

Dân tộc Việt vốn tự hào giống giòng Hồng Lạc với 4000 năm Văn Hiến. Trong bối cảnh tình hình đất nước ngày nay, liệu rằng niềm tự hào này còn có căn bản hay không? Mời quý thính giả theo dõi Quan Điểm "Nỗi Nhục Của Dân Tộc Việt" của Lực Lượng Cứu Quốc do Hải Nguyên trình bày:

QUÁ KHỨ Ô NHƠ TƯƠNG LAI MỊT MỜ

Trước đại hội 12 của đảng cộng sản một ngày, Cụ Rùa ở Hồ Gươm được báo chí loan tin là đã chết. Khỏi phải nói, người dân Thủ Đô có cảm tình với Cụ Rùa, được dịp bàn tán xôn xao và cho rằng đây là điềm gở gắn liền với sự kết thúc sinh mệnh chính trị của csVN. Chưa biết thực hư, đúng sai thế nào nhưng người dân thấy cái cách xử lý thông tin Cụ Rùa "từ trần" của ban Tuyên giáo đảng thông qua báo chí như: đăng tin rồi lại gỡ bài rồi sau đó lại cho đăng tin, nó cho thấy lãng đạo đảng csVN lúng túng, chao đảo tâm linh và cảm nhận được một cái kết không hề có hậu dành cho đảng csVN trong tương lai.

HOÀNG SA NỖI NHỚ KHÔNG NGUÔI

Trước thềm đại hội 12 của đảng "hèn với giặc và ác với dân" CSVN, chúng ta nghiên mình kính phục gương hy sinh cao quý, hầu bảo vệ chủ quyền thiêng liêng dân tộc, của các chiến sĩ hải quân VNCH, trong trận hải chiến Hoàng Sa lịch sử. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Đặng Chí Hùng với tựa đề: "HOÀNG SA NỐI NHỚ KHÔNG NGUÔI."sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh DLSN tối hôm nay.

Showing posts with label Con Người Việt Nam. Show all posts
Showing posts with label Con Người Việt Nam. Show all posts

22.4.15

Đánh giá cái nhà nước Việt Nam (phần 1)



Thứ Tư, ngày 22.04.2015    

Có bao nhiêu loại nhà nước tại Việt Nam, và những loại nhà nước này mục đích để làm gì? Mời quý thính giả theo dõi chuyên mục Con Người Việt Nam để nghe Nguyên Hồng trình bày các loại nhà nước ăn hại đái nát hiện nay. Vâng, với hệ thống AudioNow, chỉ cần bấm số 1 (832)999-1124 quý thính giả có thể nghe đài ĐLSN qua điện thoại bất cứ lúc nào với giá của một cuộc gọi thông thường. Chúng tôi xin lập lại 1(832)999-1124
Tháng tư lại đến. Đã 40 năm rồi kể từ khi đất nước thống nhất, dân tộc Việt Nam có một hệ thống chính trị và nhà nước ra sao? Dĩ nhiên mỗi người trong chúng ta có cái nhìn khác nhau. Tuy nhiên, một sự đánh giá khá trung thực về hệ thống chính trị của Việt Nam được mô tả rất chính xác trong quyển sách Phiên Bản Tình Yêu của tác giả Vũ Biện Điền, hiện sống tại Việt Nam. Phiên Bản Tình Yêu là một quyển truyện rất đáng đọc bởi nó nói lên được tình yêu của trai gái thời trước 1975 và sau 1975. Nhưng trong cái tình yêu trái gái đó, tác phẩm đã đưa ra một tình yêu dành cho đất nước Việt Nam, đây có lẽ là điểm chính mà tác giả muốn nhắm vào, mà chỉ có những người còn quan tâm đến đất nước mới rơi nước mắt trước một tập đoàn kinh tế đỏ tàn phá đất nước vì những lý tưởng không bao giờ đạt đến. Và dĩ nhiên như tất cả các tác phẩm có giá trị về mặt văn học và xã hội, quyển sách chỉ được xuất bản ngoài VN.
Xin phép tác giả và nhà xuất bản Tiếng Quê Hương để trích một phần trong quyển sách -- cho phần phát thanh tuần này và tuần sau.
"Sau ngày hai miền Nam - Bắc thống nhất, các đài quốc tế thường đưa tin VN treo bảng hiệu dân chủ cộng hòa, thực chất chỉ có một đảng độc quyền lãnh đạo với nhiều nhà nước quản lý. Những loại nhà nước này đều là ngụy quyền vì chưa bao giờ thật sự được nhân dân bầu ra, chỉ là con đẻ của bịp bợm, của thủ đoạn, của ma giáo tiếm vị và dùng bạo lực trấn áp buộc nhân dân phải lặng tiếng, cúi đầu tuân phục.
Trong số đó, đáng kể hơn cả là nhà nước Đảng, còn gọi là nhà nước Quỷ hoặc Siêu Chính Phủ, biến hóa như một bóng ma khổng lồ tác nghiệp lên các nhà nước khác. Ở trung ương, đứng đầu có tổng bí thư, nội các cơ mật là bộ chính trị. Ở địa phương, đứng đầu có bí thư tỉnh uỷ, nội các cơ mật là ban thường vụ. Với bản tính siêu ký sinh, nhà nước Đảng từ buổi sơ khai đã khín vô số của tiền và máu xương nhân dân, nhưng chưa bao giờ thừa nhận ăn ké. Xuất thân hèn hạ, tiên thiên kém phẩm chất, nó không làm được một cái gì, nhưng tiêu xài vô tội vạ, đôi khi còn cắt xén tổ quốc làm vật đổi chác khí tài, hoặc làm quà tặng thượng quốc để yên bề chư hầu, tọa hưởng vinh thân phì gia. Nó là đầu mối mọi nhũng nhiễu, tại họa, tội ác nhưng rất có tài bẻm mép phủi tay.
Tiếp theo là nhà nước Hành Chánh, còn gọi là nhà nước Hành Dân vì bộ nào của nhà nước này cũng có chức năng làm dân khổ cực do đặc tính cửa quyền. Nó vâng lệnh đảng như một đầu sai quản lý đất đai và điều hành nô lệ cho chủ nhân, thu gom vô tội vạ tài sản từ nhân dân, sau khi trích nộp cho chủ, nó được quyền chi tiêu xả láng. Ở trung ương, đứng đầu có một chủ tịch không thực quyền, nội các cơ mật là thủ tướng và các bộ trưởng. Ở địa phương, đứng đầu có chủ tịch, nội các cơ mật là ban thường trực và các giám đốc sở. Tuy chức năng hành chánh, nhà nước này được đảng cài đặt một số công cụ lập pháp và tư pháp nằm vùng, nên hóa thành lưỡng tính như đòn xóc hai đầu, đa năng như dao bầu vừa chặt vừa chém. vừa đâm. Về quyền lợi cá nhân, một tay gác cổng cũng đủ bùa phép nặn túi nhân dân, nhưng về trách nhiệm tập thể, đến như thủ tướng, bộ trưởng và các cấp chủ tịch cũng mặc thây thiên hạ.
Thứ ba là nhà nước Quốc Hội, còn gọi là nhà nước Phường Chèo hoặc nhà nước Kỳ Nhông vì đặc tính hát ca véo von theo dàn dựng của đảng, nhanh nhạy thay vai đổi màu tùy vị trí, ở trung ương nó là lập pháp, ở tỉnh nó là hành pháp, ở tòa án nó là tư pháp. Hình thái nhà nước Quốc Hội về đến địa phương gọi là Hội Đồng Nhân Dân, đặc tính véo von là đổi màu vẫn lưu cữu. Đến nay, nhân dân đã rõ mặt là một lũ vừa ăn cướp vừa la làng, vừa phóng uế vừa hạch đàn mất vệ sinh. Trong nước, nhà nước Quốc Hội cấp nào cũng là trò hề, nhưng với quốc tế nó nhấp nhem biển lận tam quyền phân lập, phát sáng dân chủ, tự do giả hiệu. Hàng năm, nhà nước này cũng mở cửa đón rước một số dân biểu các nước có truyền thống đích thực dân chủ. Và buồn cười làm sao, hai bên uốn éo hứa hẹn trao đổi kinh nghiệm lập pháp!
Thứ bốn là nhà nước Mặt Trận Tổ Quốc, còn gọi nhà nước Chịu Trận, vì là bung xung hứng đòn, phản đòn, đỡ đòn cho các nhà nước kia. Nhà nước này còn có chức năng định kỳ như một lò hộ sinh, phù phép ba lên bốn xuống mỗi mùa bầu cử, cho ra những đứa con đúng mẫu đặt hàng của đảng. Đây là thứ nhà nước có đặt tính chợ phiên ở vùng cao Tây Bắc, tới hồi vãn cuộc rất ảm đạm và bẽ bàng, thường dành chỗ cho những cán bộ yếu thế -- thương phế mà chưa đến tuổi hưu, đại diện một số đoàn thể do đảng cử người mai danh lãnh đạo, đại diện một số phe phái tôn giáo quốc doanh cò mồi. Quá trình vận động, thành tích cao nhất của Mặt Trận Tổ Quốc là tạo ra Mặt Trận Việt Minh trước 1954 và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam trước 1975, hai lá bài này khá ăn khách, nhưng tới hồi lật tẩy thì vô cùng bỉ ổi!
Còn một số nhà nước khác mà tác giả Vũ Biện Điền nói trong tác phẩm Phiên Bản Tình Yêu. Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm những loại nhà nước nào vào tuần tới.
Nguyên Hồng



12.4.15

Tính nô lệ của người Việt Nam (phần 1-2-3)

công an nhân việt cộng run lập cập

Thứ Tư, ngày 18.03.2015    


Tính nô lệ của người dân ra sao đối với đảng CSVN? Kết thúc chương trình, mời quý thính giả theo dõi chuyên mục Con Người Việt Nam do Nguyên Hồng phụ trách, sẽ trình bày phần cuối cùng căn bệnh nô lệ này

Bản tính nô lệ của người dân Việt Nam là gì?
Với chính sách khủng bố, đàn áp, tù tội đã tạo sự sợ hãi nằm trong lòng mỗi người dân đang sinh sống tại Việt Nam. Sợ bởi nghĩ rằng mình chỉ là một cá nhân không làm được gì. Sợ bởi muốn bản thân và gia đình mình được yên. Và rồi sốđông trở nên thụ động, ù lì; sẵn sàng làm theo, nghe theo những gì nhà cầm quyền muốn dù rằng người dân biết rằng đó là những cái phi lý.
Sự sợ hãi thường đưa ra đến hai kết quả: một là chống lại để được sống còn, hai là tình nguyện làm nô lệ để được sống còn. Và 99.99 % người dân Việt Nam chọn thái độ thứ hai, tức là im lặng để sống đời nô lệ, để mặc cho các đảng viên đảng CSVN muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai thì bắt, muốn lấy tài sản ai đó thì mặc kệ.
Những người nằm trong bộ máy cầm quyền không là đảng viên đã đóng một vai trònô lệ rất quan trọng để bộ máy cầm quyền độc tài này tồn tại. Những người này được hưởng những bổng lộc để tích cực làm người nô lệ cho đảng viên đang nắm những chức vụ quan trọng trong bộ máy cầm quyền. Những giáo viên nằm trong hệ thống giáo dục sẵn sàng thực thi chính sách giáo dục nô lệ nhằm đào tạo ra thế hệ mang nô lệ tính để phục vụ cho đảng và bộ máy cầm quyền. Một đội ngũ truyền thông, báo chí thực thi chính sách ru ngủ, tuyên truyền những điều hoàn toàn sai với thực tế nhằm mục đích ngu dân hóa để người dân tiếp tục chọn kiếp sống nô lệ của thời đại mới. Một đội ngũ y tế nô lệ cho đồng tiền mà không cần biết mạng sống của người khác ra sao. Một tập đoàn kinh tế sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để tạo ra đồng tiền mà không cần biết sựảnh hưởng của môi sinh hay mạng sống của người khác.
Những thường dân tình nguyện làm nô lệ cho đảng cầm quyền bằng cách sẵn sàng báo cáo cho nhà cầm quyền biết bất cứ những gì mà nhà cầm quyền muốn biết từ bất cứ gia đình nào, làng xã nào, cá nhân nào. Sự tình nguyện làm nô lệ này được trả lại là sự yên thân cho chính bản thân mình, dù rằng sự yên thân này chỉ là sự tạm thời.
Người chủ của thời nô lệ xa xưa hành hạ người nô lệ, ngay cả giết người nô lệ mà những người nô lệ khác đứng nhìn, không dám làm gì, bởi nghĩ rằng mình không có khả năng để cứu người cùng cảnh ngộ. Tại Việt Nam thì hình ảnh nô lệ được thể hiện qua thái độ vô cảm. Vô cảm trước những đánh đập, hành hạ, giết chết người ở các đồn công an, hoặc trên đường phố. Vô cảm trước những cuộc biểu tình của dân oan. Vô cảm để sẵn sàng giết người trộm chó còn những người bán cả dân tộc đất nước thì lại không dám làm gì.
Nô lệ được thể hiện qua thái độim lặng hoặc chửi đổng bởi những sai trái của nhà cầm quyền nhưng khiếp sợ trước những hành động của nhà cầm quyền đối với những cá nhân khác -- để rồi chính mình không dám cùng những người có cùng cảnh ngộ để đứng lên, chống lại hình thức nô lệ kiểu mới của hôm nay.
Nô lệ thể hiện qua thái độ chạy theo đồng tiền, đua đòi của cuộc sống và sẵn sàng a dua với cái ác nếu có thể tạo ra được đồng tiền cho mình được sống sướng hơn.
Dĩ nhiên sẽ có người không đồng ývới nhận định của sự nô lệ này (người dân tình nguyện làm nô lệ). Cái vấn nạn là chúng ta không dám nhìn nhận cái thực tế là cả dân tộc đang sống đời nô lệ. Chính sự trốn chạy sự thật này đã không ít thì nhiều giúp cho đảng cầm quyền tiếp tục áp dụng chính sách nô lệ lên trên đại khối dân tộc Việt của hôm nay.
Phương cách thoát nô lệ tính của người VN ra sao?
Một đất nước bị nô lệ từ trên xuống dưới thì để thoát được nô lệ tính này phải bắt đầu từ dưới lên trên. Có nghĩa là phải bắt đầu từ những người dân thấp cổ bé miệng đã tình nguyện sống cuộc đời nô lệ từ mấy chục năm qua. Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ không bao giờ thay đổi nếu người dân tiếp tục chọn nếp sống nô lệ của hôm nay. Muốn làm được điều này cần có những người tiên phong chỉ rõ cho người dân thấy được sức mạnh của mình.
Khi công an đến nhà ai đó bắt bớ, cả làng, cả xóm bỏ hết công việc để chạy lại xem sự kiện như thế nào. Nhà cầm quyền VN không thể nào bắt người vô cớ và cũng không thể dựa vào những bộ luật đi ngược lại bản hiến pháp của Việt Nam. Chúng ta, những người dân thấp cổ bé miệng, phải đoàn kết lại với nhau mới có thể tạo ra sức mạnh để chống lại những sai trái của nhà cầm quyền. Không thế nào tiếp tục để họ lấy nhà, lấy đất và bồi thường với giá rẻ mạc để bán lại với giá ngàn lần mà họđãđòi thu mua từ chúng ta.
Chúng ta đòi hỏi cơ quan công an điều tra những vụđánh người bị thương tích và nếu họ không làm điều này, chúng ta vận động cả làng, cả xóm, cả thành phố đến nơi cơ quan công an đểđòi hỏi công bằng và lẽ phải. Không thể nào tiếp tục đòi hỏi với con số người quá nhỏ bởi sẽ bị lực lượng công an đè bẹp với con sốđông hơn.
Chúng ta phải sẵn sàng hy sinh, loại bỏ sự sợ hãi, cùng nhau với những tổ chức xã hội dân sựtranh đấu đòi lại quyền làm Con Người mà chúng ta đã mất từ mấy chục năm qua. Nếu cuộc biểu tình đòi hỏi công lý hôm nay thất bại và bị công an đàn áp thì cuộc biểu tình của lần sau phải đông hơn để tạo thêm sức mạnh chống lại lực lượng công an. Phải thấy được sức mạnh của chính mình. Chúng ta không cần súng đạn trong cuộc đấu tranh thoát tính nô lệ của hôm này mà chúng ta cần tấm lòng, cần niềm tin vào lẽ phải, không nản lòng khi thất bại. Sự thất bại sẽ tạo cho chúng ta thêm niềm tin, thêm sức sống để cùng nhau đoàn kết chống lại cái ác; chống lại những chủ nhân ông tình nguyện làm nô lệ cho Trung Quốc và bắt buộc chúng ta làm nô lệ cho họ.
Khi 87 triệu người dân nhập cuộc để giành lại quyền tự chủ của chính mình, thoát khỏi đời sống nô lệ thì hệ thống nô lệ hóa từ bên trên sẽ sụp đổ. Hãy mạnh dạn để cùng nhau tranh đấu thoát khỏi đời sống nô lệ của hôm nay, thoát khỏi sựđô hộ kiểu mới của Trung Quốc.Đây là sự lựa chọn duy nhất mà chúng ta cần phải làm ngay từ thời điểm hôm nay để thoát khỏi căn bệnh nô lệ của dân tộc.
Nguyên Hồng

Tính nô lệ của người VN (phần 2)

Thứ Tư 11.03.2015   
Nô lệ tính của đảng viên đảng CSVN
Tính nô lệ này được thể hiện qua câu "còn đảng, còn mình". Nộ lệ tính này được thể hiện triệt để thực thi những gì đảng muốn. Từ thông tin, văn hoá, giáo dục, tôn giáo, kinh tế, y tế, tư pháp, an ninh ... tất cả những sinh hoạt trong xã hội đều do các đảng viên chi phối và tích cực phục vụ đảng để nhận những phần thưởng quyền và tiền.
Quyền lợi (kinh tế và quyền lực) là động cơ thúc đẩy các đảng viên CSVN tình nguyện làm nô lệ cho đảng CSVN. Thực thi chính sách ngu dân trong giáo dục bởi dân càng ngu thì càng dễ trị. Thực thi chính sách ru ngủ qua báo chí, truyền hình để xoa dịu người dân nhằm quên đi những bất công đang diễn ra trong xã hội mà những bất công đó do chính cái cơ chế đảng tạo ra. Thực thi một nền kinh tế phồn thịnh giả tạo bằng cách chi xài cẩu thả để thành lập những công ty vô tích sự, không cần biết có lợi hay không có lợi, miễn sao tạo ra công ty để có lý do bắt người dân đóng thuế và các đảng viên bỏ tiền vào túi của chính mình. Có ai biết rằng những nợ xấu do các công ty nhà nước phá sản là cái nợ mà cả dân tộc phải trả trong khi đó các đảng viên thì tiền đầy túi và gửi ra nước ngoài để chuẩn bị cho cuộc sống sau khi đất nước thực sự bị chiếm đóng bởi Trung Quốc?
Dĩ nhiên những đảng viên này không nghĩ rằng mình bị nô lệ hay đang làm nô lệ cho đảng CSVN. Điều này cũng dễ hiểu. Đảng viên đảng CSVN cho rằng mình là những ông chủ có đầy quyền hành trong tay và từ cái quyền hành đó có thể làm bất cứ chuyện gì. Từ chuyện lập ra những thứ quỹ với bất cứ cái tên nào đó để bắt người dân đóng góp tiền vào quỹ, đến chuyện đưa ra những thứ thuế mà người dân hoàn toàn không biết có thật hay không có thật. Từ chuyện đánh đập người dân, hoặc cảnh sát giao thông đậu xe giữa đường và người lái xe phải tránh qua lộ khác thì bị bắt lại -- thổi phạt là chạy xe không đúng lộ nhằm mục đích lấy tiền của dân để bỏ vào túi. Từ chuyện xông vào nhà những người bất đồng chính kiến với đảng cầm quyền để đưa những tan chứng hoàn toàn bịa đặt để bắt giam, đến chuyện đưa ra những bộ luật 79, 88, 245, 258 hoàn toàn đi ngược lại với hiến pháp mà chẳng có một vị nào trong bộ tư pháp lên tiếng.
Những vị nằm trong bộ tư pháp để xét xử những tội phạm -- ngoài một số người có khả năng, số còn lại hoàn toàn đóng vai một người nô lệ tích cực để bảo vệ hệ thống nhà nước độc tài, phục vụ ông chủ là đảng CSVN. Ngay cả những vị có khả năng trong ngành luật pháp được đào tạo từ nước ngoài -- sẵn sàng bán đứng lương tâm của một người học luật để đứng về phía nhà cầm quyền, đưa ra những bản án mà chính các vị đó biết rằng sai trái nhưng bởi bản tính nô lệ đã có sẵn -- cho nên nhắm mắt làm ngơ để bộ máy cầm quyền dùng luật rừng, đi ngược lại bản hiến pháp, đi ngược lại giá trị của Con Người và chà đạp quyền tự do nguyên thủy của Con Người đã có từ thời nguyên thủy, cái thời mà đảng CSVN chưa hề ra đời.
Những vị trong cái gọi là Quốc Hội đại diện cho dân nhưng thực tế cái Quốc Hội đó tiếm dụng từ ngữ đại diện cho dân để đưa ra những chính sách phục vụ cho đảng và phục vụ cho chính cá nhân những vị trong cơ chế Quốc Hội. Những trò hề rẻ tiền mà những người trong Quốc Hội bầu với Tín Nhiệm Cao, Tín Nhiệm Thấp, Tín Nhiệm thấy rõ được mục đích của Quốc Hội là mèo khen mèo dài đuôi. Tại sao không để chính người dân bỏ phiếu tín nhiệm hay không tín nhiệm mà lại chơi cái trò chạy trốn trách nhiệm đó? Mà thực ra đâu cần phải để người dân bỏ cái phiếu tín nhiệm đó. Tất cả những vị trong cái gọi là Quốc Hội đều thấy rõ là mình không phải đại diện cho dân cho nên không cần cái tiếng nói chân thật của người dân. Với bản tính nô lệ đã ăn sâu vào trong máu cho nên các đảng viên phải tự Tín Nhiệm với nhau để khoe với ông chủ (Đảng CSVN) mình luôn luôn là người trung thành với đảng và thực thi câu "còn đảng còn mình" bằng mọi hình thức cho dù bán cả đất nước cũng chẳng sao.
Những đảng viên nào không chịu làm nô lệ cho đảng thì sẽ bị cô lập, sẽ mất đi quyền hành và nếu cần thủ tiêu những đảng viên không trung thành này -- đảng cũng sẵn sàng làm điều đó nếu thấy cần thiết phải sử dụng bạo lực với chính đảng viên tại chức hay đã về hưu. Cái chết của Trung Tướng Phan Bình, Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi bị Lê Đức Anh tước mất quyền hành, thì bị chết ngày 13 tháng 12 năm 1987 tại Sài Gòn do một viên đạn bắn vào đầu mà nhà cầm quyền Việt Nam cho rằng Trung Tướng này tự sát. Cái chết đột ngột của Thủ Tướng Phạm Hùng tại Sài Gòn ngày 10 tháng 3 năm 1988 trong lúc vẫn còn tại chức. Gần nhất là cái chết của Tướng Công An Phạm Quý Ngọ và Cục Trưởng Cục Đường Sắt, Nguyễn Hữu Thắng. Sự đầu độc bằng chất phóng xạ được sử dụng cho ông Nguyễn Bá Thanh, Ủy Viên Trung Ương Đảng là những thí dụ điển hình là đảng CSVN tàn bạo với chính đảng viên của mình nếu đảng viên không chịu làm nô lệ cho đảng. Chính vì thế những đảng viên đang nằm trong hệ thống đảng là những người nô lệ rất tích cực để giúp cái tổ chức đảng sống còn đến hôm nay.
Tuần sau chúng ta sẽ tìm hiểu tính nô lệ của người dân Việt Nam.
Nguyên Hồng

Tính nô lệ của người Việt Nam (phần 1)

Thứ Tư, ngày 04.03.2015    
Dân tộc chúng ta có đang bị nô lệ hay không? Liên tục chương trình, mời quý thính giả theo dõi chuyên mục Con Người Việt Nam do Nguyên Hồng phụ trách, sẽ lần lượt trình bày căn bệnh nô lệ của dân tộc ta hiện nay. Vâng, với hệ thống AudioNow, chỉ cần bấm số 1 (832)999-1124 quý thính giả có thể nghe đài ĐLSN qua điện thoại bất cứ lúc nào với giá của một cuộc gọi thông thường
Dân trí thấp sẽ dẫn đến toàn xã hội nô lệ cho một cái gìđó có thể là trù tượng và cũng có thể là không trù tượng -- mà những người sống trong xã hội đó không nghĩ rằng mình đang mắc căn bệnh nô lệ, đang là những người nô lệ phục vụ cho một ai đó, một tập đoàn nào đó, hoặc cho một chủđích nào đó.
Cần phải hiểu rõ nô lệở một nghĩa rộng lớn. Nô lệởđây không có nghĩa là hình thức nô lệ của ngày xưa mà kẻ nô lệ bị mua bán, đổi chát giữa người mua và người bán mà người nô lệ không có quyền lên tiếng nói. Và khi đổi chát này chấm dứt thì người nô lệ phải theo người chủ mới của mình, phục tùng người chủ mới của mình, và làm tất cả mọi chuyện mà người chủ mới mình sai bảo.
Trước khi tìm hiểu tính nô lệ của người Việt Nam ra sao, chúng ta cần tìm hiểu người nô lệ là người như thế nào? Người nô lệ có thể là một cá nhân, một đảng phái, một tổ chức. Người nô lệ là những người phục tùng ai đó, hay theo đuổi một mục tiêu nào đó mà không cần biết giá trị của mục tiêu đó ra sao, không cần biết sự tốn kém, nguy hại của việc theo đuổi mục tiêu đóảnh hưởng đến xã hội, đến dân tộc ra sao. Người nô lệ là người ngoan ngoãn phục tùng người khác dù biết rằng người đó hoàn toàn ngu xuẩn, không có cái bản lãnh của người lãnh đạo. Người nô lệ là người không biết liêm sĩ là gì, không biết thiện – ác là gì, sẵn sàng làm bất cứđiều gì để tự thoả mãn bản tính cá nhân của mình bằng cái giá trả của những người khác.
Nhìn lại dân tộc ta hiện giờ, bản tính nô lệ được phát hoạtừ trên đi xuống như sau: Đảng CSVN làm nô lệ cho Trung Quốc, Đảng viên đảng CSVN làm nô lệ cho đảng, người dân Việt Nam làm nô lệ cho đảng viên đảng CSVN. Mục đích của sự nô lệ theo thứ tự từ dưới đi lên như sau: để bản thân mình an toàn, để mình làm giàu, và sau cùng là để độc quyền lãnh đạo.
Trước hết hãy nói về sự nô lệ của đảng CSVN. Tính nô lệ của đảng CSVN đã có từ khi đảng được hình thành. Khởi đầu đảng làm nô lệ cho quốc tế cộng sản để nhận sự viện trợ về tiền bạc lẫn tư tưởng mà trong đó tư tưởng Mác-Lênin-Mao là cái màđảng CSVN rất là tích cực để làm nô lệ cho cái tư tưởng này. Bản tính nô lệnày được che giấu qua chủ nghĩa dân tộc, làm cho mọi người yêu nước của đầu thế kỷ 20 tưởng rằng đây là một tổ chức yêu nước chứ không phải là một tổ chức tình nguyện làm nô lệ cho quốc tế cộng sản.
Sự nô lệ cho quốc tế cộng sản chấm dứt khi nơi sinh ra chủ nghĩa Mác-Lênin, tức là Liên Xô, sụp đổ và toàn bộ khối cộng sản Đông Âu sụp đổ. Sự sụp đổ này đãđưa đảng CSVN vào thế kẹt là phải hợp tác với Trung Quốc để tiếp tục độc quyền đảng trị. Thế là hội nghị Thành Đô diễn ra vàđảng CSVN đã không ngần ngại tình nguyện làm nô lệ cho Trung Quốc với hiệp ước Thành Đô, dâng biển -- đảo cho Trung Quốc và sẽ biến VN thành một tỉnh thành của Trung Quốc trong một thời gian không xa lắm. Đổi lại thìđảng cộng sản Trung Quốc sẽ ra tay giúp đỡ Việt Nam trên lãnh vực kinh tế. Hai bên đều có lợi. Dĩ nhiên là một chủ nhân ông đểđiều khiển kẻ nô lệ làđảng CSVN, Trung Quốc đã cao tay ấn dùng kinh tế buộc đảng CSVN làm một người nô lệ trung thành, không phản lại người chủ. Những địa thế chiến lược tại VN lần lượt được Trung Quốc thuê mướn, đưa người của Trung Quốc qua Việt Nam làm việc cho các dựán kinh tế mà Trung Quốc trúng thầu tại VN, tạo ra những vùng tự trị trên lãnh thổ Việt Nam để sau này nếu đảng CSVN phản chủ thì Trung Quốc có cơ hội đưa quân đội sang đánh VN với danh nghĩa là bảo vệ người dân Trung Quốc. Đảng CSVN thấy được đường đi của Trung Quốc, nhưng vì tham vọng chính trị, vì muốn độc tài lãnh đạo cho nên đảng CSVN -- tuy bên ngoài tỏ ra chống Trung Quốc -- nhưng bên trong đã tình nguyện làm nô lệ, làm thái thú thời đại của Trung Quốc trên đất nước Việt Nam mà cha ông ta, Trần, Lê, Lý, Nguyễn đã anh dũng đứng lên chống lại sự xâm lăng của Trung Quốc. Cựu ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã thoát lên một câu sau khi hiệp ước Thành Đô ký kết là "bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc nguy hiểm và lâu dài".
Để thành công trong công việc làm nô lệ cho Trung Quốc, đảng CSVN bắt buộc các đảng viên của mình phải phục vụ cho đảng. Cách duy nhất đểđảng viên làm nô lệ cho đảng thì không gì tốt bằng cho quyền và tiền. Ai chẳng muốn được nằm trong vị thếlãnh đạo nếu sự lãnh đạo không cần đòi hỏi khả năng mà chỉđòi hỏi sự trung thành tuyệt đối, sự nô lệ tuyệt đối cho đảng? Và khi đã nằm trong vị thế lãnh đạo thì tiền vô như nước. Đồng lương đảng trả chỉ là cho có hình thức. Nếu chỉ dựa vào đồng lương đó thì chẳng cóđảng viên nào chịu làm nô lệ cho đảng ở đầu thế kỷ 21 này. Tiền hối lộ, cướp đất của dân, buôn bán tài sản của đất nước, tham nhũng với các công ty nước ngoài, với các đoàn thể thiện nguyện nước ngoài vào viện trợ cho Việt Nam. Đây là những số tiền khổng lồđảng âm thầm bảo kê cho đảng viên của mình miễn sao đảng viên tích cực làm nô lệ cho đảng đểđảng tiếp tục làm thái thú cho Trung Quốc.
Dĩ nhiên đảng CSVN không bao giờ nghĩ rằng mình làm nô lệ cho Trung Quốc. Điều này cũng dễ hiểu, bởi đảng có toàn quyền tại VN thì làm sao gọi là nô lệ được. Đảng muốn bắt ai thì bắt, muốn giết ai thì giết. Đảng là chủ nhân ông của một quốc gia thì làm sao đảng nhìn ra được chính bản thân đảng là một tổ chức nô lệ không hơn không kém -- để phục vụ thiên triều Trung Quốc của hôm nay.
Tuần tới chúng ta sẽ tìm hiểu về bản tính nô lệ của đảng viên ĐCSVN ra sao.
Nguyên Hồng

Những người phụ nữ can trường (phần 1)



Thứ Tư 25.03.2015   

Cuộc đấu tranh hôm nay không thiếu vắng bóng người phụ nữ. Nguyên Hồng sẽ trình bày sự can trường của người phụ nữ Việt Nam trong quá khứ và hiện tại

Gần 40 năm kể từ khi đất nước ta được thống nhất về mặt lãnh thổ, biết bao nhiêu niềm tin và hy vọng vào những ngày tháng đầu tiên khi đất nước thống nhất -- là Việt Nam chấm dứt chiến tranh sẽ tiến lên với thế giới trên nhiều lãnh vực. Thực tế thì hôm nay đất nước chúng ta hoàn toàn thua xa người bạn láng giềng là Cam Bốt, một đất nước mà năm 1978 nhà cầm quyền VN đưa quân sang để ngăn cản sự gây rối của Cam Bốt dọc theo biên giới, đồng thời cũng giúp người dân Cam Bốt thoát khỏi sự diệt chủng của Cộng Sản Pol Pot. Nhà cầm quyền VN từ chối sự đóng góp của những người Việt Nam để cuối cùng gia đình người nông dân Trần Quốc Hải được Hoàng Gia đất nước Cam Bốt trao tặng huân chương Đại Tướng Quân bởi những đóng góp sáng kiến và công sức trong việc chế biến, sửa lại những xe tăng cũ thành những xe tăng thực dụng. Người Việt Nam từ bỏ đất nước mình để đem tài năng đóng góp cho những đất nước khác chỉ bởi vì tài năng đó được đảng cầm quyền đánh giá là nguy hiểm cho chế độ độc tài của họ; hoặc do trình độ hiểu biết yếu kém, giới cầm quyền không đủ khả năng để nhận ra được tài năng cần được khuyến khích đối với đại đa số người dân sống trong nước.
Những người Việt Nam yêu nước nhưng không yêu Chủ Nghĩa Xã Hội, không yêu đảng cầm quyền -- thấy được sự yếu kém của đất nước mình và muốn có sự thay đổi thực sự -- hầu đưa Việt Nam thoát khỏi sự nô lệ kiểu mới của Trung Quốc. Những người này tranh đấu bằng mọi cách mà mục đích đầu tiên là mở mang dân trí qua nhiều hình thức khác nhau. Đây là hành động đi ngược lại chính sách ngu dân của đảng và họ bị đàn áp bằng nhiều hình thức -- từ việc sách nhiễu trình diện mỗi tháng đến việc bỏ tù, giảm lõng tại gia, theo dõi, đập phá tài sản hoặc đánh đập. Ngay cả việc mướn côn đồ đến những đám tang của những tù nhân lương tâm, hay thân nhân của tù nhân lương tâm để gây rối trong những ngày tang lễ.
Trong những người đấu tranh này có những người phụ nữ can trường Việt Nam đã nối tiếp truyền thống của Bà Trưng, Bà Triệu; không khuất phục với kẻ thù, không để cái ác cám dỗ mình và sẵn sàng đứng lên chống cái ác, hy sinh bản thân để vận động thay đổi, mở mang dân trí hầu đưa đất nước vào một kỷ nguyên Dân Chủ của thế giới hôm nay.
Những người phụ nữ này có những người được thế giới biết đến và có những người không được thế giới biết đến. Hình ảnh tiêu biểu của những người phụ nữ can trường là Nguyễn Phương Uyên, Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Thị Minh Thúy, Lê Thị Phương Anh, Bùi Thị Minh Hằng, Lê Thị Kim Thu, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Tạ Phong Tần, Bùi Thị Nhung, Đặng Thị Kim Liêng (mẹ của người tù lương tâm Tạ Phong Tần), và những người phụ nữ dân oan khác đã bị đi tù hoặc bị thủ tiêu mà không ai biết đến.
Năm 19 tuổi, bà Triệu nói "Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!"
Năm 21 tuổi, Nguyễn Phương Uyên nói
"Tôi yêu nước, tôi thể hiện lòng yêu nước. Tôi không ngờ tôi bị đi tù vì thể hiện lòng yêu nước"
"Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm".
"Tôi dùng máu viết khẩu hiệu 'Tàu khựa cút khỏi Biển Đông' và 'Đảng cộng sản chết đi', khẩu hiệu bị cho là 'phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam', là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất."
Gần đây nhất vụ chống án tại Đồng Tháp xảy ra ngày 12 tháng 12 của năm 2014, những vị thẩm phán của một hệ thống độc tài đảng trị đã giữ nguyên bản án từ lúc đầu dành cho chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, và Nguyễn Văn Minh.
Cũng trong phiên toà này, người ta thấy chung quanh ba người tù lương tâm này -- thay vì là các vị luật sư biện hộ ngồi kế bên thì toàn là những công an ngồi kế bên ba tù nhân lương tâm này. Mục đích để làm gì? Để trấn áp như cha Lý mà hình ảnh công an bịt miệng cha Lý được thấy ở trên toàn thế giới.
Có những trang mạng do đảng cầm quyền chủ xướng đã biêu xấu cá nhân của chị Bùi Thị Minh Hằng. Điều này cũng dễ hiểu bởi đó là cách duy nhất để đảng cầm quyền tuyên truyền với người dân là họ bỏ tù đúng người. Họ cho rằng chị Hằng thất học, bị bọn phản động bên ngoài lợi dụng, dùng những từ ngữ vô văn hoá. Mà hình như tất cả những người tranh đấu vì một Việt Nam tự do dân chủ đều bị đảng cho rằng do thế lực bên ngoài sách động. Thế lực bên ngoài là ai, đảng chẳng nói ra bởi chẳng có thế lực nào bên ngoài sách động mà là đảng muốn áp đặt cái thế lực phản động trù tượng bên ngoài để tiện dịp bắt bỏ tù những người khác chính kiến với đảng, những người Việt yêu nước chống sự bành trướng của Trung Quốc.
Nếu chị Hằng trong lúc biểu tình chống Trung Cộng, trong lúc đấu tranh cho những dân oan bị cướp đất, trong lúc vào cơ quan công an để tranh đấu đòi công an thả người vì công an bắt người vô cớ -- dùng những từ ngữ thiếu văn hóa thì cũng dễ hiểu. Khi người dân bị áp bứt đến tột cùng, khi người dân bị chính sách ngu dân áp đặt gần nửa thế kỷ thì cách sử dụng từ ngữ thiếu văn hóa là điều cũng dễ hiểu. Mà xã hội hiện giờ tại Việt Nam có văn hóa hay không? Nếu có chỉ là một sự tuyên truyền chứ thực tế thì Con Người Việt Nam của hôm nay đã hoàn toàn phá sản. Cho nên nếu có trách chuyện thiếu văn hoá của chị Hằng, hay của bất cứ dân oan nào đấu tranh cho công bằng lẽ phải -- thì nên trách nhà cầm quyền hiện giờ, hèn với giặc phương Bắc nhưng ác với dân tộc mình. Hành động hèn với giặc ác với dân cũng là hành động thiếu văn hóa thì làm sao có thể bắt bẻ chị Bùi Thị Minh Hằng thiếu văn hóa.
Nguyên Hồng



Những người phụ nữ can trường (phần cuối)

Thứ Tư, ngày 01.04.2015    

Giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh. Đó là hình ảnh can trường của người phụ nữ Việt Nam. Kết thúc chương trình, mời quý thính giả theo dõi chuyên mục Con Người Việt Nam do Nguyên Hồng phụ trách, sẽ tiếp tục trình bày phần cuối của đề tài này.
Người phụ nữ Việt Nam từ xa xưa, từ thời đại vua chúa đến thời kỳ nội chiến giữa Nam -- Bắc do nhà cầm quyền miền Bắc chủ trương để giải phóng người miền Nam, luôn luôn là những người hy sinh nhiều nhất mà ít ai trong chúng ta nhận định đúng sự hy sinh đó. Trong chiến tranh, các bà mẹ miền Nam cũng như tại miền Bắc hy sinh bằng nhiều hình thức để rồi cuối cùng nhận những xác của con mình từ chiến trường trở về.
Các bà mẹ trong thời kháng chiến chống Pháp đã nuôi dưỡng Việt Minh để rồi sau khi đất nước chia đôi, Cải Cách Ruộng Đất xảy ra tại miền Bắc, Việt Minh đem các bà mẹ ra đấu tố chỉ bởi vì các bà mẹ có vài mẫu ruộng mà chính những mẫu ruộng đó đã nuôi dưỡng cán bộ Việt Minh. Để rồi sau đó Việt Minh (đảng CSVN hiện giờ) đem các bà mẹ ra chôn sống hoặc bắn giết thủ tiêu trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất. BàmẹNguyễn Thị Năm, đã từng làân nhân của ông Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ và một số cán bộ lãnh đạo có uy quyền tại miền Bắc sau khi đất nước chia đôi, là người đã bỏ ra gần 700 lượng vàng (tương đương bằng 20 ngàn đồng bạc Đông Dương thời bấy giờ) đểủng hộ cho Cách Mạng Tháng 8, vậy mà bà là người đầu tiên bịđem ra đấu tố trước sự chứng kiến của ông Hồ Chính Minh, Trường Chinh, những ân nhân của bà. Cuối cùng bà bị xử bắn do chính tổ chức đảng mà bàđã từng bỏ tiền bạc ra giúp đỡ, những người gọi là Việt Minh.
Những người vợ của những người lính VNCH đã hy sinh tất cả, cho dù bán cả thân thể của mình -- mục đích tạo ra đồng tiền để thăm nuôi chồngở những trại tù tập trung giết người với mỹ từ học tập cải tạo do nhà cầm quyền chủ xướng sau tháng 4 – 1975. Những bà mẹ tiếp tục đấu tranh và hy sinh đểnuôi con đang nằm trong các trại tù của Việt Nam với những tội vớ vẩn như điều luật 79, 88, 245, 258. Những người con đi tù bởi chỉ vì tỏ lòng yêu nước chống sự bành trướng của Trung Quốc, chống lại sự hèn nhát của đảng cầm quyền Việt Nam.
Người phụ nữ Việt Nam của hôm nay đã trưởng thành. Trong sự trưởng thành đó, những người phụ nữ Việt Nam đã can trường đứng lên tranh đấu cho công bằng -- lẽ phải, cho đạo lý làm người và họ sẵn sàng chấp nhận những đánh đập, những hành hạ về thể xác lẫn tinh thần của nhà cầm quyền Việt Nam. Ra khỏi tù họ vẫn tiếp tục tranh đấu. Tù tội không làm cho tinh thần đấu tranh của những người phụ nữ Việt Nam can trường khiếp nhược.
Điều này cũng giống như những người phụ nữ da đen tại Hoa Kỳ vào thập niên 1960 đã đứng lên để đòi quyền bình đẳng, quyền được đi bỏ phiếu và họ không hề sợ mất tài sản, sợbị đánh bom tại nhà, hoặc bị thủ tiêu bởi những thành phần quá khích. Cái gì đã làm cho người Mỹ đen can đảm đấu tranh? Tự Do, Quyền Con Người, Quyền Công Bằng trong xã hội. Cái gì đã làm cho những phụ nữ can trường VN đứng lên hôm nay? Đấu tranh cho những bất công; đấu tranh cho sự sống còn của chính mình, của làng xóm mình và của dân tộc mình; đấu tranh để thoát khỏi sự đô hộ kiểu mới của Trung Quốc mà các thái thú của hôm nay là Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Ai bảo rằng cuộc đấu tranh hôm nay đơn độc? Không! Toàn thế giới lắng nghe và chú ý đến những hành động vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam. Chính vì sợ hãi mà nhà cầm quyền Việt Nam càng tiếp tục bắt bớ, đàn áp những tiếng nói của lương tâm mà trong đó có những tiếng nói của phụ nữ can trường Việt Nam. Chính vì sợ hãi mà nhà cầm quyền Việt Nam không những bắt những người phụ nữ này mà hành hạ thể xác nhằm mục đích tiêu diệt ý chí tranh đấu của những người phụ nữ can trường Việt Nam.
Bản án dành cho chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, và Nguyễn Văn Minh sẽ sản sinh ra hằng trăm ngàn người ở tương lai để tiếp tục tấm gương của bà Trưng, bà Triệu. Giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh. Vâng! Giặc đang ở khắp nơi trên đất nước và đã hành hạ dân tộc gần 40 năm sau khi đất nước thống nhất. Những người phụ nữ Việt Nam đã can đảm đứng lên. Thế thì đến bao giờ cả dân tộc chúng ta quyết định đứng lên để giành lại quyền tự quyết cho chính mình?
Để chấm dứt phần trình bày hôm nay, xin tạm dịch một đoạn tiếng Anh đã được chia sẻ trên Facebook như sau:
"Khi con chim còn sống thì chim ănnhững con kiến. Khi con chim chết thì những con kiến ăn chim. Thời gian và hoàn cảnh có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Đừng hạ giá trị hoặc làm hại đến bất cứ người nào. Bởi bạn có thể mạnh hôm nay nhưng nên nhớ rằng, thời gian mạnh hơn bạn. Một cây có thể tạo ra cả triệu diêm quẹt. Chỉ cần một diêm quẹt có thể đốt cả triệu cây. Cho nên cố gắng là người tốt và làm việc tốt."
Đây là bài học rất hay để chúng ta tự đốc thúc chúng ta đừng bao giờ sợ hãi nhà cầm quyền độc tài VN. Hãy cố gắng làm một người tốt, việc tốt. Nếu chúng ta đi ngược cái thiện thì đến một lúc nào đó chính chúng ta trả giả cho cái ác mà chúng ta làm ra. Hãy noi theo giương của những người phụ nữ can trường Việt Nam ngày xưa cũng như ngày nay để cùng nhau đứng lên tranh đấu cho quyền làm người, cho quyền tự quyết của chính dân tộc mình. Không thể nào làm ngơ và thụ động trước hành động bán nước, mị dân của đảng cầm quyền hiện giờ. Hãy nhập cuộc để thể hiện lập trường công dân của chính mình.
Nguyên Hồng




Con Người Việt Nam- 40 năm nhìn lại (phần 1)

Image result for dap loi song nui

Thứ Tư, ngày 08.04.2015    
Đảng CSVN đã làm gì trong 40 năm, tính từ lúc thống nhất đất nước bằng vũ lực đến nay? mời quý thính giả theo dõi chuyên mục Con Người Việt Nam do Nguyên Hồng phụ trách, sẽ đánh giá cái gọi là thành quả của đảng CSVN trong 40 năm qua. Vâng, với hệ thống AudioNow, chỉ cần bấm số 1 (832)999-1124 quý thính giả có thể nghe đài ĐLSN qua điện thoại bất cứ lúc nào với giá của một cuộc gọi thông thường. Chúng tôi xin lập lại 1(832)999-1124
Tháng 4 năm 1975 và tháng 4 năm 2015 đánh dấu 40 năm đất nước thực sự thống nhất. Tuy nhiên, bốn mươi năm đã trôi qua, chúng ta vẫn nghe tuyên truyền thế lực phản động bên ngoài đang tìm đủ mọi cách đánh pháđảng và nhà nước Việt Nam.
Nếu thực sự có thế lực bên ngoài chống phá đảng và nhà nước Việt Nam thì chúng ta phải tự hỏi, tại sao cái thế lực đó lại tiếp tục làm chuyện vô bổ, chống lại đảng và nhà nước Việt Nam, một quốc gia đã từngđánh đuổi hai đế quốc sừng sỏ là Pháp và Mỹ? Đảng và nhà nước Việt Nam đã làm gì 40 năm qua để cái thế lực bên ngoài đó tiếp tục đánh phá?
Thế lực bên ngoài đó là gì? Hay chỉ là một sự tuyên truyền láo liếu để làm cho người dân sợ hãi cái thế lực bên ngoài (không có thật) và mặc nhiên chấp nhận chođảng và nhà nước Việt Nam tiếp tục chuyện bóp chết tự do dân chủ, độc tài lãnh đạo; tiếp tục đàn áp, bóc lột và cướp tài sản của đất nước để bỏ vào túi các vị lãnh đạo đang ở vị thế cầm quyền?
Bốn mươi năm qua, một thế hệ mới đã sinh ra và lớn lên trên một đất nước thống nhất và hoàn toàn thiếu vắng chiến tranh (ngoài cuộc chiến đánh Miên năm 1979 và Trung Quốc đánh Việt Nam vào năm 1979 vàvùng đảo Gạc Ma năm 1988). Thế hệ này đang chuẩn bị để nắm những chức vụ quan trọng trong đảng và cơ cấu cầm quyền gọi là nhà nước Việt Nam. Liệu thế hệ này sẽ có một cái nhìn mới, dám thẳng thắng nhìn vào sự thật là nước ta thực sự yếu kém về nhiều lãnh vực, dân tộc ta đang bị Trung Quốc áp đặt nền đô hộ kiểu mới của thế kỷ 21? Liệu thế hệ này có dám thực hiện thay đổi toàn diện như sự thay đổi ở Nga, Đông Đức và các nước Đông Âu cũ để thoát khỏi sựđô hộ của Trung Quốc hôm nay? Liệu thế hệ này cóđủ can đảm để chống lại khối bảo thủđang tiếp tục đưa dân tộc vào vòng nô lệ của Trung Quốc hiện nay? Liệu thế hệ này có đầy đủ trí tuệ để nhìn rõ vấn đề của Việt Nam, của dân tộc và hướng giải quyết hay sẽ tiếp tục a dua với khối bảo thủ để tiếp tục làm giàu trên xương máu của dân tộc?
Người Việt Nam dù sống trong nước hay ngoài nước đều có cái nhìn khác biệt về những tranh chấp quyền lực hiện nay đang xảy ra trong đảng CSVN. Sự xuất hiện của trang mạng Chân Dung Quyền Lực càng chứng tỏ là sự tranh chấp quyền lực trong đảng càng ngày càng dữ dội. Nói chung có hai khuynh hướng nhận định về tình hình chính trị của Việt Nam hiện giờ.
Khối bảo thủ luôn luôn giữ vững lập trường làm nô lệ cho Trung Quốc để được độc tài đảng trị. Khối này được sựủng hộ của những cá nhân (ngoài đảng hay trong đảng) đang được hưởng quyền lợi (quyền và tiền) và sẵn sàng bán đứng dân tộc nếu cần thiết để giữ những gì hiện có.
Khối "cấp tiến" nhìn rõ nhu cầu "thay đổi" và muốn thoát khỏi đô hộ kiểu mới của Trung Quốc. Tuy nhiên để làm chuyện này cần phải tóm lấy quyền hành vàđược sựủng hộ của toàn dân. Tóm lấy quyền hành làđiều đang xảy ra. Nhưng để được sựủng hộ của toàn dân, khối "cấp tiến" này vẫn chưa có khả năng để thực hiện. Những lời tuyên bố của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đầu năm 2014 nói đến cải cách thể chế, nói đến tự do dân chủ là chuyện phải xảy ra và cần xảy ra; hoặc gần đây, đầu năm 2015,ông Dũng nói về sự thông tin qua mạng là không thể cấm khi mà các quan chức nhà nước đều sử dụng mạng.Tất cả chỉ là lời nói suông, không đi đôi với việc làm. Hoặc chỉ nói để được sựủng hộ từ khối "cấp tiến" thầm lặng đểông Dũng tóm lấy quyền hành lẹ hơn. Khối này được sựủng hộ của phe "cấp tiến"đang hưởng lợi lộc trong cơ chế hiện tại và muốn diệt phe bảo thủ-- mục đích để thoát Trung hay để độc quyền chia lợi là một câu hỏi lớn không có câu trả lời. Khối này cũng được sự"ủng hộ" của những nhà tranh đấu cho Việt Nam dân chủ với hy vọng là khối "cấp tiến" này thực sự thay đổi được Việt Nam trong tương lai.
Dĩ nhiên trong cuộc tranh chấp quyền hành này, những lớp người trẻ hôm nayđang nằm trong cơ cấu đảng và nhà nước sẽ lựa chọn một trong hai nhóm quyền lực này. Những người trẻ chọn nhóm bảo thủ, sẵn sàng làm tay sai cho Trung Quốc để được vinh thân phì da xin không bàn đến trong phần trình bày hôm nay. Đối với những người trẻ chọn phe "cấp tiến" cần phải can đảm nhìn vào thực tế của dân tộc mình đang đối diện trước thế kỷ 21 này.
Bốn mươi năm trôi qua, đất nước ta và dân tộc ta là một đất nước hỗn loạn trong nền hòa bình giả tạo. Giả tạo bởi đảng và nhà nước Việt Nam vẫn tuyên truyền làthế lực bên ngoài đánh phá làm cho cái nền hòa bình hiện có trở thành giả tạo. Những người Việt Nam đấu tranh cho những bất công tại Việt Nam, đấu tranh chống lại sự bành trướng thế lực của Trung Cộng tại Việt Nam thì bịđi tù, bị gán cho tội danh của bộ luật 79 (âm mưu lật đổ chính quyền), 88(tuyên truyền chống nhà nước), 245 (gây rối trật tự), và 258 (lợi dụng quyền tự do ngôn luận).
Sự hỗn loạn của đất nước được nhìn qua hai khía cạnh. Người dân đã được giáo dục để trở thành những người vô cảm, sẵn sàng đánh đập và giết cả người tình nghi trộm chó; hoặc trói người trộm gà, bịt mắt lại, cởi áo ra để tạt nước lạnh giữa mùa đông của miền Bắc. Người dân trở thành vô cảm khi những người dân oan đi biểu tình đểđòi lại đất,đòi lại nhà,đòi xét lại vụán oan cho con mình nhưng không nhiều người cùng tham dự những cuộc biểu tình đòi hỏi trên bởi -- không phải đất, nhàcủa mình vàkhông phải làcon của mình bị tù oan. Người dân trở thành vô cảm cho nên xem chuyện cướp giựt tài sản của người khác bằng nhiều thủđoạn là chuyện bình thường.Người dân trở thành vô cảm có thểđánh đập hay giết chết ai đó vì một lý do nào đó mà một mạng người rẻ hơn những gì mà người giết nhắm đến.
Người dân như thế còn quan thì như thế nào? Quan thì có nhiều hạng lắm. Quan to, quan nhỏ, quan địa phương. Tất cả đều mang căn bệnh vô cảm. Chỉ có những người vô cảm mới sẵn sàng đánh đập người dân của mình khi người dân thực hiện quyền tự do ngôn luận ghi rõ trong bản hiến pháp của Việt Nam. Chỉ có những người vô cảm mới bán cả đất nước, bán cả dân tộc để độc quyền lãnh đạo, độc quyền ăn trên ngồi trước vàđưa con cháu mình vào vị thế lãnh đạo dù có tài hay không có tài. Chỉ có những người vô cảm nên mới đưa nhân viên công an mặc thường phục vào những đám ma của những người tù lương tâm hoặc thân nhân của người tù lương tâm để gây rối trật tự. Chỉ có những người vô cảm mới đưa ra những bản án tù mà không cần biết cá nhân đó có tội hay không có tội, bộ luật kết tội có hợp hiến pháp hay đi ngược lại hiến pháp.
Nguyên Hồng