Thứ Tư, ngày 22.04.2015
| |
Xem Thêm Các Tin Khác
Bình Luận-Tô vẽ chỉ thêm nhục
Dân đổ cá chết ra đường, buộc chính quyền phải đối thoại
Sau đây, mời quý thính giả theo dõi chuyên mục "Nói với người cộng sản". Đây là diễn dàn để trình bày với các đảng viên đảng CSVN, đặc biệt những người đang phục vụ trong guồng máy công an và bộ đội của chế độ hiện hành. "Nói với người cộng sản" do Tiến Văn biên soạn, qua sự trình bày của Hải Nguyên.
Kính thưa quý thính giả, Triều đình Tây Sơn ngắn ngủi nhưng lắm oai hùng và bi thương, trong đó phải kể đến mối tình của người anh hùng áo vải và một nàng công chúa. Nàng công chúa này trở thành một vị hoàng hậu nổi tiếng trong lịch sử về tài sắc vẹn toàn. Trong tiết mục "Danh nhân nước Việt", chúng tôi xin gửi đến quý thính giả bài "Ngọc Hân công chúa" của Việt Thái qua giọng đọc của Tam Thanh để chấm dứt chương trình tối hôm nay.
Dân tộc Việt vốn tự hào giống giòng Hồng Lạc với 4000 năm Văn Hiến. Trong bối cảnh tình hình đất nước ngày nay, liệu rằng niềm tự hào này còn có căn bản hay không? Mời quý thính giả theo dõi Quan Điểm "Nỗi Nhục Của Dân Tộc Việt" của Lực Lượng Cứu Quốc do Hải Nguyên trình bày:
Trước đại hội 12 của đảng cộng sản một ngày, Cụ Rùa ở Hồ Gươm được báo chí loan tin là đã chết. Khỏi phải nói, người dân Thủ Đô có cảm tình với Cụ Rùa, được dịp bàn tán xôn xao và cho rằng đây là điềm gở gắn liền với sự kết thúc sinh mệnh chính trị của csVN. Chưa biết thực hư, đúng sai thế nào nhưng người dân thấy cái cách xử lý thông tin Cụ Rùa "từ trần" của ban Tuyên giáo đảng thông qua báo chí như: đăng tin rồi lại gỡ bài rồi sau đó lại cho đăng tin, nó cho thấy lãng đạo đảng csVN lúng túng, chao đảo tâm linh và cảm nhận được một cái kết không hề có hậu dành cho đảng csVN trong tương lai.
Trước thềm đại hội 12 của đảng "hèn với giặc và ác với dân" CSVN, chúng ta nghiên mình kính phục gương hy sinh cao quý, hầu bảo vệ chủ quyền thiêng liêng dân tộc, của các chiến sĩ hải quân VNCH, trong trận hải chiến Hoàng Sa lịch sử. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Đặng Chí Hùng với tựa đề: "HOÀNG SA NỐI NHỚ KHÔNG NGUÔI."sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh DLSN tối hôm nay.
Thứ Tư, ngày 22.04.2015
| |
Bản tính nô lệ của người dân Việt Nam là gì?
Với chính sách khủng bố, đàn áp, tù tội đã tạo sự sợ hãi nằm trong lòng mỗi người dân đang sinh sống tại Việt Nam. Sợ bởi nghĩ rằng mình chỉ là một cá nhân không làm được gì. Sợ bởi muốn bản thân và gia đình mình được yên. Và rồi sốđông trở nên thụ động, ù lì; sẵn sàng làm theo, nghe theo những gì nhà cầm quyền muốn dù rằng người dân biết rằng đó là những cái phi lý.
Sự sợ hãi thường đưa ra đến hai kết quả: một là chống lại để được sống còn, hai là tình nguyện làm nô lệ để được sống còn. Và 99.99 % người dân Việt Nam chọn thái độ thứ hai, tức là im lặng để sống đời nô lệ, để mặc cho các đảng viên đảng CSVN muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai thì bắt, muốn lấy tài sản ai đó thì mặc kệ.
Những người nằm trong bộ máy cầm quyền không là đảng viên đã đóng một vai trònô lệ rất quan trọng để bộ máy cầm quyền độc tài này tồn tại. Những người này được hưởng những bổng lộc để tích cực làm người nô lệ cho đảng viên đang nắm những chức vụ quan trọng trong bộ máy cầm quyền. Những giáo viên nằm trong hệ thống giáo dục sẵn sàng thực thi chính sách giáo dục nô lệ nhằm đào tạo ra thế hệ mang nô lệ tính để phục vụ cho đảng và bộ máy cầm quyền. Một đội ngũ truyền thông, báo chí thực thi chính sách ru ngủ, tuyên truyền những điều hoàn toàn sai với thực tế nhằm mục đích ngu dân hóa để người dân tiếp tục chọn kiếp sống nô lệ của thời đại mới. Một đội ngũ y tế nô lệ cho đồng tiền mà không cần biết mạng sống của người khác ra sao. Một tập đoàn kinh tế sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để tạo ra đồng tiền mà không cần biết sựảnh hưởng của môi sinh hay mạng sống của người khác.
Những thường dân tình nguyện làm nô lệ cho đảng cầm quyền bằng cách sẵn sàng báo cáo cho nhà cầm quyền biết bất cứ những gì mà nhà cầm quyền muốn biết từ bất cứ gia đình nào, làng xã nào, cá nhân nào. Sự tình nguyện làm nô lệ này được trả lại là sự yên thân cho chính bản thân mình, dù rằng sự yên thân này chỉ là sự tạm thời.
Người chủ của thời nô lệ xa xưa hành hạ người nô lệ, ngay cả giết người nô lệ mà những người nô lệ khác đứng nhìn, không dám làm gì, bởi nghĩ rằng mình không có khả năng để cứu người cùng cảnh ngộ. Tại Việt Nam thì hình ảnh nô lệ được thể hiện qua thái độ vô cảm. Vô cảm trước những đánh đập, hành hạ, giết chết người ở các đồn công an, hoặc trên đường phố. Vô cảm trước những cuộc biểu tình của dân oan. Vô cảm để sẵn sàng giết người trộm chó còn những người bán cả dân tộc đất nước thì lại không dám làm gì.
Nô lệ được thể hiện qua thái độim lặng hoặc chửi đổng bởi những sai trái của nhà cầm quyền nhưng khiếp sợ trước những hành động của nhà cầm quyền đối với những cá nhân khác -- để rồi chính mình không dám cùng những người có cùng cảnh ngộ để đứng lên, chống lại hình thức nô lệ kiểu mới của hôm nay.
Nô lệ thể hiện qua thái độ chạy theo đồng tiền, đua đòi của cuộc sống và sẵn sàng a dua với cái ác nếu có thể tạo ra được đồng tiền cho mình được sống sướng hơn.
Dĩ nhiên sẽ có người không đồng ývới nhận định của sự nô lệ này (người dân tình nguyện làm nô lệ). Cái vấn nạn là chúng ta không dám nhìn nhận cái thực tế là cả dân tộc đang sống đời nô lệ. Chính sự trốn chạy sự thật này đã không ít thì nhiều giúp cho đảng cầm quyền tiếp tục áp dụng chính sách nô lệ lên trên đại khối dân tộc Việt của hôm nay.
Phương cách thoát nô lệ tính của người VN ra sao?
Một đất nước bị nô lệ từ trên xuống dưới thì để thoát được nô lệ tính này phải bắt đầu từ dưới lên trên. Có nghĩa là phải bắt đầu từ những người dân thấp cổ bé miệng đã tình nguyện sống cuộc đời nô lệ từ mấy chục năm qua. Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ không bao giờ thay đổi nếu người dân tiếp tục chọn nếp sống nô lệ của hôm nay. Muốn làm được điều này cần có những người tiên phong chỉ rõ cho người dân thấy được sức mạnh của mình.
Khi công an đến nhà ai đó bắt bớ, cả làng, cả xóm bỏ hết công việc để chạy lại xem sự kiện như thế nào. Nhà cầm quyền VN không thể nào bắt người vô cớ và cũng không thể dựa vào những bộ luật đi ngược lại bản hiến pháp của Việt Nam. Chúng ta, những người dân thấp cổ bé miệng, phải đoàn kết lại với nhau mới có thể tạo ra sức mạnh để chống lại những sai trái của nhà cầm quyền. Không thế nào tiếp tục để họ lấy nhà, lấy đất và bồi thường với giá rẻ mạc để bán lại với giá ngàn lần mà họđãđòi thu mua từ chúng ta.
Chúng ta đòi hỏi cơ quan công an điều tra những vụđánh người bị thương tích và nếu họ không làm điều này, chúng ta vận động cả làng, cả xóm, cả thành phố đến nơi cơ quan công an đểđòi hỏi công bằng và lẽ phải. Không thể nào tiếp tục đòi hỏi với con số người quá nhỏ bởi sẽ bị lực lượng công an đè bẹp với con sốđông hơn.
Chúng ta phải sẵn sàng hy sinh, loại bỏ sự sợ hãi, cùng nhau với những tổ chức xã hội dân sựtranh đấu đòi lại quyền làm Con Người mà chúng ta đã mất từ mấy chục năm qua. Nếu cuộc biểu tình đòi hỏi công lý hôm nay thất bại và bị công an đàn áp thì cuộc biểu tình của lần sau phải đông hơn để tạo thêm sức mạnh chống lại lực lượng công an. Phải thấy được sức mạnh của chính mình. Chúng ta không cần súng đạn trong cuộc đấu tranh thoát tính nô lệ của hôm này mà chúng ta cần tấm lòng, cần niềm tin vào lẽ phải, không nản lòng khi thất bại. Sự thất bại sẽ tạo cho chúng ta thêm niềm tin, thêm sức sống để cùng nhau đoàn kết chống lại cái ác; chống lại những chủ nhân ông tình nguyện làm nô lệ cho Trung Quốc và bắt buộc chúng ta làm nô lệ cho họ.
Khi 87 triệu người dân nhập cuộc để giành lại quyền tự chủ của chính mình, thoát khỏi đời sống nô lệ thì hệ thống nô lệ hóa từ bên trên sẽ sụp đổ. Hãy mạnh dạn để cùng nhau tranh đấu thoát khỏi đời sống nô lệ của hôm nay, thoát khỏi sựđô hộ kiểu mới của Trung Quốc.Đây là sự lựa chọn duy nhất mà chúng ta cần phải làm ngay từ thời điểm hôm nay để thoát khỏi căn bệnh nô lệ của dân tộc.
Nguyên Hồng
|
Dân trí thấp sẽ dẫn đến toàn xã hội nô lệ cho một cái gìđó có thể là trù tượng và cũng có thể là không trù tượng -- mà những người sống trong xã hội đó không nghĩ rằng mình đang mắc căn bệnh nô lệ, đang là những người nô lệ phục vụ cho một ai đó, một tập đoàn nào đó, hoặc cho một chủđích nào đó.
Cần phải hiểu rõ nô lệở một nghĩa rộng lớn. Nô lệởđây không có nghĩa là hình thức nô lệ của ngày xưa mà kẻ nô lệ bị mua bán, đổi chát giữa người mua và người bán mà người nô lệ không có quyền lên tiếng nói. Và khi đổi chát này chấm dứt thì người nô lệ phải theo người chủ mới của mình, phục tùng người chủ mới của mình, và làm tất cả mọi chuyện mà người chủ mới mình sai bảo.
Trước khi tìm hiểu tính nô lệ của người Việt Nam ra sao, chúng ta cần tìm hiểu người nô lệ là người như thế nào? Người nô lệ có thể là một cá nhân, một đảng phái, một tổ chức. Người nô lệ là những người phục tùng ai đó, hay theo đuổi một mục tiêu nào đó mà không cần biết giá trị của mục tiêu đó ra sao, không cần biết sự tốn kém, nguy hại của việc theo đuổi mục tiêu đóảnh hưởng đến xã hội, đến dân tộc ra sao. Người nô lệ là người ngoan ngoãn phục tùng người khác dù biết rằng người đó hoàn toàn ngu xuẩn, không có cái bản lãnh của người lãnh đạo. Người nô lệ là người không biết liêm sĩ là gì, không biết thiện – ác là gì, sẵn sàng làm bất cứđiều gì để tự thoả mãn bản tính cá nhân của mình bằng cái giá trả của những người khác.
Nhìn lại dân tộc ta hiện giờ, bản tính nô lệ được phát hoạtừ trên đi xuống như sau: Đảng CSVN làm nô lệ cho Trung Quốc, Đảng viên đảng CSVN làm nô lệ cho đảng, người dân Việt Nam làm nô lệ cho đảng viên đảng CSVN. Mục đích của sự nô lệ theo thứ tự từ dưới đi lên như sau: để bản thân mình an toàn, để mình làm giàu, và sau cùng là để độc quyền lãnh đạo.
Trước hết hãy nói về sự nô lệ của đảng CSVN. Tính nô lệ của đảng CSVN đã có từ khi đảng được hình thành. Khởi đầu đảng làm nô lệ cho quốc tế cộng sản để nhận sự viện trợ về tiền bạc lẫn tư tưởng mà trong đó tư tưởng Mác-Lênin-Mao là cái màđảng CSVN rất là tích cực để làm nô lệ cho cái tư tưởng này. Bản tính nô lệnày được che giấu qua chủ nghĩa dân tộc, làm cho mọi người yêu nước của đầu thế kỷ 20 tưởng rằng đây là một tổ chức yêu nước chứ không phải là một tổ chức tình nguyện làm nô lệ cho quốc tế cộng sản.
Sự nô lệ cho quốc tế cộng sản chấm dứt khi nơi sinh ra chủ nghĩa Mác-Lênin, tức là Liên Xô, sụp đổ và toàn bộ khối cộng sản Đông Âu sụp đổ. Sự sụp đổ này đãđưa đảng CSVN vào thế kẹt là phải hợp tác với Trung Quốc để tiếp tục độc quyền đảng trị. Thế là hội nghị Thành Đô diễn ra vàđảng CSVN đã không ngần ngại tình nguyện làm nô lệ cho Trung Quốc với hiệp ước Thành Đô, dâng biển -- đảo cho Trung Quốc và sẽ biến VN thành một tỉnh thành của Trung Quốc trong một thời gian không xa lắm. Đổi lại thìđảng cộng sản Trung Quốc sẽ ra tay giúp đỡ Việt Nam trên lãnh vực kinh tế. Hai bên đều có lợi. Dĩ nhiên là một chủ nhân ông đểđiều khiển kẻ nô lệ làđảng CSVN, Trung Quốc đã cao tay ấn dùng kinh tế buộc đảng CSVN làm một người nô lệ trung thành, không phản lại người chủ. Những địa thế chiến lược tại VN lần lượt được Trung Quốc thuê mướn, đưa người của Trung Quốc qua Việt Nam làm việc cho các dựán kinh tế mà Trung Quốc trúng thầu tại VN, tạo ra những vùng tự trị trên lãnh thổ Việt Nam để sau này nếu đảng CSVN phản chủ thì Trung Quốc có cơ hội đưa quân đội sang đánh VN với danh nghĩa là bảo vệ người dân Trung Quốc. Đảng CSVN thấy được đường đi của Trung Quốc, nhưng vì tham vọng chính trị, vì muốn độc tài lãnh đạo cho nên đảng CSVN -- tuy bên ngoài tỏ ra chống Trung Quốc -- nhưng bên trong đã tình nguyện làm nô lệ, làm thái thú thời đại của Trung Quốc trên đất nước Việt Nam mà cha ông ta, Trần, Lê, Lý, Nguyễn đã anh dũng đứng lên chống lại sự xâm lăng của Trung Quốc. Cựu ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã thoát lên một câu sau khi hiệp ước Thành Đô ký kết là "bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc nguy hiểm và lâu dài".
Để thành công trong công việc làm nô lệ cho Trung Quốc, đảng CSVN bắt buộc các đảng viên của mình phải phục vụ cho đảng. Cách duy nhất đểđảng viên làm nô lệ cho đảng thì không gì tốt bằng cho quyền và tiền. Ai chẳng muốn được nằm trong vị thếlãnh đạo nếu sự lãnh đạo không cần đòi hỏi khả năng mà chỉđòi hỏi sự trung thành tuyệt đối, sự nô lệ tuyệt đối cho đảng? Và khi đã nằm trong vị thế lãnh đạo thì tiền vô như nước. Đồng lương đảng trả chỉ là cho có hình thức. Nếu chỉ dựa vào đồng lương đó thì chẳng cóđảng viên nào chịu làm nô lệ cho đảng ở đầu thế kỷ 21 này. Tiền hối lộ, cướp đất của dân, buôn bán tài sản của đất nước, tham nhũng với các công ty nước ngoài, với các đoàn thể thiện nguyện nước ngoài vào viện trợ cho Việt Nam. Đây là những số tiền khổng lồđảng âm thầm bảo kê cho đảng viên của mình miễn sao đảng viên tích cực làm nô lệ cho đảng đểđảng tiếp tục làm thái thú cho Trung Quốc.
Dĩ nhiên đảng CSVN không bao giờ nghĩ rằng mình làm nô lệ cho Trung Quốc. Điều này cũng dễ hiểu, bởi đảng có toàn quyền tại VN thì làm sao gọi là nô lệ được. Đảng muốn bắt ai thì bắt, muốn giết ai thì giết. Đảng là chủ nhân ông của một quốc gia thì làm sao đảng nhìn ra được chính bản thân đảng là một tổ chức nô lệ không hơn không kém -- để phục vụ thiên triều Trung Quốc của hôm nay.
Tuần tới chúng ta sẽ tìm hiểu về bản tính nô lệ của đảng viên ĐCSVN ra sao.
Nguyên Hồng
|

Gần 40 năm kể từ khi đất nước ta được thống nhất về mặt lãnh thổ, biết bao nhiêu niềm tin và hy vọng vào những ngày tháng đầu tiên khi đất nước thống nhất -- là Việt Nam chấm dứt chiến tranh sẽ tiến lên với thế giới trên nhiều lãnh vực. Thực tế thì hôm nay đất nước chúng ta hoàn toàn thua xa người bạn láng giềng là Cam Bốt, một đất nước mà năm 1978 nhà cầm quyền VN đưa quân sang để ngăn cản sự gây rối của Cam Bốt dọc theo biên giới, đồng thời cũng giúp người dân Cam Bốt thoát khỏi sự diệt chủng của Cộng Sản Pol Pot. Nhà cầm quyền VN từ chối sự đóng góp của những người Việt Nam để cuối cùng gia đình người nông dân Trần Quốc Hải được Hoàng Gia đất nước Cam Bốt trao tặng huân chương Đại Tướng Quân bởi những đóng góp sáng kiến và công sức trong việc chế biến, sửa lại những xe tăng cũ thành những xe tăng thực dụng. Người Việt Nam từ bỏ đất nước mình để đem tài năng đóng góp cho những đất nước khác chỉ bởi vì tài năng đó được đảng cầm quyền đánh giá là nguy hiểm cho chế độ độc tài của họ; hoặc do trình độ hiểu biết yếu kém, giới cầm quyền không đủ khả năng để nhận ra được tài năng cần được khuyến khích đối với đại đa số người dân sống trong nước.
Những người Việt Nam yêu nước nhưng không yêu Chủ Nghĩa Xã Hội, không yêu đảng cầm quyền -- thấy được sự yếu kém của đất nước mình và muốn có sự thay đổi thực sự -- hầu đưa Việt Nam thoát khỏi sự nô lệ kiểu mới của Trung Quốc. Những người này tranh đấu bằng mọi cách mà mục đích đầu tiên là mở mang dân trí qua nhiều hình thức khác nhau. Đây là hành động đi ngược lại chính sách ngu dân của đảng và họ bị đàn áp bằng nhiều hình thức -- từ việc sách nhiễu trình diện mỗi tháng đến việc bỏ tù, giảm lõng tại gia, theo dõi, đập phá tài sản hoặc đánh đập. Ngay cả việc mướn côn đồ đến những đám tang của những tù nhân lương tâm, hay thân nhân của tù nhân lương tâm để gây rối trong những ngày tang lễ.
Trong những người đấu tranh này có những người phụ nữ can trường Việt Nam đã nối tiếp truyền thống của Bà Trưng, Bà Triệu; không khuất phục với kẻ thù, không để cái ác cám dỗ mình và sẵn sàng đứng lên chống cái ác, hy sinh bản thân để vận động thay đổi, mở mang dân trí hầu đưa đất nước vào một kỷ nguyên Dân Chủ của thế giới hôm nay.
Những người phụ nữ này có những người được thế giới biết đến và có những người không được thế giới biết đến. Hình ảnh tiêu biểu của những người phụ nữ can trường là Nguyễn Phương Uyên, Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Thị Minh Thúy, Lê Thị Phương Anh, Bùi Thị Minh Hằng, Lê Thị Kim Thu, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Tạ Phong Tần, Bùi Thị Nhung, Đặng Thị Kim Liêng (mẹ của người tù lương tâm Tạ Phong Tần), và những người phụ nữ dân oan khác đã bị đi tù hoặc bị thủ tiêu mà không ai biết đến.
Năm 19 tuổi, bà Triệu nói "Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!"
Năm 21 tuổi, Nguyễn Phương Uyên nói
"Tôi yêu nước, tôi thể hiện lòng yêu nước. Tôi không ngờ tôi bị đi tù vì thể hiện lòng yêu nước"
"Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm".
"Tôi dùng máu viết khẩu hiệu 'Tàu khựa cút khỏi Biển Đông' và 'Đảng cộng sản chết đi', khẩu hiệu bị cho là 'phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam', là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất."
Gần đây nhất vụ chống án tại Đồng Tháp xảy ra ngày 12 tháng 12 của năm 2014, những vị thẩm phán của một hệ thống độc tài đảng trị đã giữ nguyên bản án từ lúc đầu dành cho chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, và Nguyễn Văn Minh.
Cũng trong phiên toà này, người ta thấy chung quanh ba người tù lương tâm này -- thay vì là các vị luật sư biện hộ ngồi kế bên thì toàn là những công an ngồi kế bên ba tù nhân lương tâm này. Mục đích để làm gì? Để trấn áp như cha Lý mà hình ảnh công an bịt miệng cha Lý được thấy ở trên toàn thế giới.
Có những trang mạng do đảng cầm quyền chủ xướng đã biêu xấu cá nhân của chị Bùi Thị Minh Hằng. Điều này cũng dễ hiểu bởi đó là cách duy nhất để đảng cầm quyền tuyên truyền với người dân là họ bỏ tù đúng người. Họ cho rằng chị Hằng thất học, bị bọn phản động bên ngoài lợi dụng, dùng những từ ngữ vô văn hoá. Mà hình như tất cả những người tranh đấu vì một Việt Nam tự do dân chủ đều bị đảng cho rằng do thế lực bên ngoài sách động. Thế lực bên ngoài là ai, đảng chẳng nói ra bởi chẳng có thế lực nào bên ngoài sách động mà là đảng muốn áp đặt cái thế lực phản động trù tượng bên ngoài để tiện dịp bắt bỏ tù những người khác chính kiến với đảng, những người Việt yêu nước chống sự bành trướng của Trung Quốc.
Nếu chị Hằng trong lúc biểu tình chống Trung Cộng, trong lúc đấu tranh cho những dân oan bị cướp đất, trong lúc vào cơ quan công an để tranh đấu đòi công an thả người vì công an bắt người vô cớ -- dùng những từ ngữ thiếu văn hóa thì cũng dễ hiểu. Khi người dân bị áp bứt đến tột cùng, khi người dân bị chính sách ngu dân áp đặt gần nửa thế kỷ thì cách sử dụng từ ngữ thiếu văn hóa là điều cũng dễ hiểu. Mà xã hội hiện giờ tại Việt Nam có văn hóa hay không? Nếu có chỉ là một sự tuyên truyền chứ thực tế thì Con Người Việt Nam của hôm nay đã hoàn toàn phá sản. Cho nên nếu có trách chuyện thiếu văn hoá của chị Hằng, hay của bất cứ dân oan nào đấu tranh cho công bằng lẽ phải -- thì nên trách nhà cầm quyền hiện giờ, hèn với giặc phương Bắc nhưng ác với dân tộc mình. Hành động hèn với giặc ác với dân cũng là hành động thiếu văn hóa thì làm sao có thể bắt bẻ chị Bùi Thị Minh Hằng thiếu văn hóa.
Nguyên Hồng
|
| ||
Liên hệ gửi bài: lienlac.dlsn@gmail.com -Tel.:+1408-663-9860